It is currently Sun Sep 05, 2010 5:04 am




Post new topic Reply to topic  [ 6 posts ] 
 Cô ta vẫn là cô ta 
Author Message
Super Tám

Joined: Wed Feb 04, 2004 12:15 am
Posts: 2539
Location: quét rác in nusinh
Post Cô ta vẫn là cô ta
By Emily Truong
Cơn mưa chợt đến , nhưng không ngoài sự mong đợi . Khi Hiền và Khanh chẩn bị đi bộ từ căn nhà gổ trong khu rừng Forest Grove mà họ mướn cho kỳ nghỉ cuối tuần này . Tiếng gió đang thổi ào ào và mây đen đang phủ đầy trên đầu họ . Khanh nói với Hiền "Có lẻ là Trời sắp mưa rồi đấy . "
Hiền nhìn Khanh với cập mắt âu yếm và trả lời "Em cũng nghỉ vậy , nhưng thôi chúng ta vẫn đi bộ nhe anh . "
Hiền rất thích đi dạo bộ . Lần đầu tiên Khanh quen biết Hiền mười năm trước trong một dịp đi bộ ủng hộ cho chương trình tự nguyện ung thư vú . Hiền tham gia vào cuộc đi bộ ấy vì Mẹ cô đã qua đời với căn bệnh ác nghiệt ấy . Còn Khanh dự vì Mẹ anh cũng từng là nạn nhân của căn bệnh ấy . Nhưng vì Trời còn thương nên Mẹ anh đã được điều trị kịp thời . Lúc ấy Hiền có một mái tóc dài xoả ngang lưng , cũng từ kỳ gặp gở đó mà Khanh đã bắt đầu yêu thích Hiền .

Khanh nói "Chúng ta nên mang áo mưa ."
"Tại sao ?" Hiền nhìn chồng và hỏi . "Nếu lỡ Trời có mưa thì chúng ta có thể tạm trú ở một nơi nào đó và đó cho đến khi mưa tạnh . "

"Nhưng nếu cơn mưa không tạnh thì sao ?"
Hiền cười "Thế rồi sao nếu cơn mưa không tạnh ? Chúng ta cũng đâu có chổ nào để đi , không có chuyện gì để làm ."

Và họ đã cùng nhau bước đi vào khu thung lũng đầy cây xanh . Xung quanh thung lũng là những căn nhà tranh trong rất là thơ mộng . Đằng xa xa lại có những mẫu ruộng thẳng cánh cò bay . Họ đã không đến nơi này từ ngày tuần trăng mật . Những mùi hương và cảnh tượng thơ mộng của nơi này đã mang lại bao nhiêu kỷ niệm đẹp . Không khí an lành và cảnh trí yên tịnh đã nhắc họ là họ cần sự nghỉ ngơi này đã từ lâu .

Hôn nhân là một hiệp ước giữa hai người , ai cũng biết như thế phải không ? Một hiệp ước nó gồm sự chia sẽ , nhận và lãnh , đùm bọc và tạo ra một điều gì đó mà chưa được hiện hữu . Một chút gì của người đàn ông và người đàn bà . Một sự gì thiêng liêng và đẹp đẻ .....như là một đứa trẻ .

Họ đã đến nơi này để trốn tránh những phiền toái trong cuộc sống hàng ngày . Họ biết rằng một tuần trong khu rừng Forest Grove cũng chỉ là sự trì hoãn ngắn cho những chuyện phiền của họ mà thôi , nhưng họ hy vọng rằng kỳ nghỉ ngắn này có thể cho họ tìm thấy điều gì mới trong cuộc tình của họ . Tuy rằng cả hai đều không nói ra , nhưng trong lòng hai người đều hiểu được rằng họ đã đánh mất một điều gì đó và cuộc tình họ cũng hình như phai nhạt đi .

Những thời gian gần đây họ thật gặp nhiều khó khăn . Công ty tư vấn của Khanh đang gặp khó khăn về mặt tài chánh . Khanh đã phải cho nghỉ hết tất cả bảy người trong tám người làm cho anh ta . Khanh mong rằng kinh tế có thể trở tốt và anh có thể thầu được một mối lớn . Anh ta đang sợ rằng nếu không có mối nào trong vòng vài tháng kế tiếp thì công ty của anh có thể phải phá sản
Và Hiền ...
Tội nghiệp cho Hiền vì cô ta mới vừa phá thai . Cô ta đã ba mươi tám tuổi rồi và bây giờ cô ta cảm thấy sợ hãy . Sợ rằng sau này cô ta không có thể có con được nữa hoặc có cơ hội làm Mẹ .
Cô ta sợ rằng cái quyết định đó là một sự quyết định sai lầm . Nhưng có ai có thể trách được cô ta .

Ba lần bị hư thai trước cái thai này , một cái thai đã mang được mười tám tuần thế mà cũng không giữ được . Bởi thế kỳ phá thai này đã làm tâm thần cô hầu như sụp đổ .

Đã từ khi nào tôi đã mong ước được một đứa con ? Trên đời thật sự có nhiều chuyện thật nực cười . Có những điều mình mong ước mà chính mình lại không biết rằng mình mong ước nó cho đến khi mình đánh mất đi .
Sau bốn mươi năm phút , khi họ ngừng để ngắm nhìn hai con ngựa đang ăn cỏ trên bãi cỏ xanh . Khanh hỏi Hiền "Em có sao không ? "
Hiền nhìn chồng mĩm cười . "Vâng em không có sao cả ."
Câu nói đó bắt đầu bình thường nhưng hình như có gì đang chặng lại ngay cổ họng của Hiền . Hiền quay đầu nhìn nơi khác .
"Em" Khanh vừa nói vừa choàng tay qua vai Hiền và ôm chặt .
Hiền khẻ gật đầu . Hiền vẫn không nhìn lên mặt của Khanh .
"Hiền ." Khanh khẻ gọi .
Khanh ôm chặt Hiền vào vòng tay anh hơn . Anh ta từ từ kề môi và hôn lên môi Hiền thật nhẹ nhàn . Anh đưa tay lên hai má của Hiền và cặp mắt anh nhìn Hiền đắm đuối . HIền lại nhìn anh nhưng kỳ này hình như mắt nàng cay cay . Những con ngựa đã đi ra xa để ăn cỏ . Khanh khẻ nhỏ vào tai Hiền "Em đã chọn lựa đúng . "
HIền vẫn để mắt nhìn con ngựa đang ăn cỏ ngoài xa . Nhưng cảm giác cay cay ngay sống mũi đã đến quá dào dập và bổng nhiên Hiền chợt nức lên từng tiếng khóc . Hiền vùi mặt vào lòng ngực của chồng mình và khóc như chưa hề được khóc .

Hiền có thể ngửi được mùi nước thơm mà cô đã mua cho chồng . Cái mùi mà mười năm trước cô ta tặng cho anh ấy . Cho đến giờ anh ta vẫn chỉ dùng có cái nhãn hiệu mà cô ta tặng .

"Chúng ta không thể gánh giác được . Em có còn nhớ không ? Chúng ta đã đồng ý điều gì không ? "

Vẫn úp mặt vào lòng ngực của chồng Hiền khẻ gật đầu . Khanh ôm chặt Hiền hơn và nói " Em rất kiên cường , em có thể chóng chế được . Chúng ta không thể gánh thêm được những điều gì khác , nhất là trong lúc này . Trong lúc kinh tế và tài chánh của chúng ta . " Khanh bỏ vở câu nói của mình và ôm chặt Hiền hơn .
Rồi Khanh lại nói "Để chừng nào công việc anh vững rồi chúng ta sẽ sanh con , lúc đó em muốn sanh mấy đứa cũng được . "
"Nhưng tuổi em đã cao . Nếu lỡ như em không thể sanh con nữa thì sao ?"
Khanh mĩm cười nhìn HIền đầy âu yếm " Không đâu , em sẽ được làm Mẹ mà . Trong thời buổi này không ai mà bị coi là quá già để mà sanh con cả . "
Bổng nhiên Hiền cảm thấy như bị xúc phạm . Anh ta vốn không hiểu được sự đau lòng của cô ta . Anh ta không thể hiểu được cái cảm giác mất mát và lo sợ của cô ta . Nhưng Hiền không nói gì mà cứ đứng đó nhìn những con ngựa đang chạy xa và xa dần .

Khanh hôn lên má Hiền . Họ ở trọ trong một căn nhà gổ trong khu rừng Forest Grove. Căn phòng họ ở trọ không lớn lắm nhưng có cảm giác ấm áp . Họ đã không âu yếm hơn sáu tháng nay rồi . Hiền nghi rằng Khanh đang ngoại tình .
Bổng gió trở nên mạnh hơn và những hạt mưa tí ti đã bắt đầu rơi . Khanh nói "Anh nghỉ cơn mưa này chắc sẽ lớn lắm . " Họ đi ngang qua một cái cầu , nước ở dưới cầu chảy rất xiết . KHanh nói "Chúng ta nên tìm nơi nào để trú mưa đi . " Hiền nhìn xung quanh, bên kia cuối chiếc cầu có một căn chồi củ kỷ , hình như đã bị bỏ hoang lâu rồi . Hiền chỉ tay về căn chồi ấy và nói "Hay là chúng ta vào đó để trú mưa nhé . "
Khanh gật đầu vào họ nắm tay nhau cùng chạy về phía căn chồi nát ấy . Cơn mưa bổng chợt to dần và to dần . Tiếng nước cũng càng lớn khi họ đến gần căn chồi .

Câu hỏi này đã hành hạ tôi đã lâu , tôi sẽ cảm thấy vui hơn nếu tôi có câu trả lời . Tôi sẽ vui vẻ hơn vì những điều nghi ngờ sẽ được giải toả và tôi có thể trở về lại trạng thái thông thoả . Nhưng trong lòng tôi vẫn tin rằng anh ta đã có một tình nhân . Nó như là một điều gì chúng ta chợt nhìn thoáng qua trong một góc của con mắt , nhưng khi nhìn lại thì không có gì ở đó cả . Nhưng điều đó không có nghĩa là những gì tôi chợt thấy không có hiện hữu . Cái sự biết được nằm trong nụ cười , nụ hôn và trong sự ân cần của anh ấy . Tôi chỉ thiếu bằng chứng mà thôi , nhưng tôi vẫn yêu anh ấy và luôn luôn yêu anh ấy . Anh ấy có khuyết điểm của anh ta và tôi cũng có khuyết điểm của tôi .
Căn chồi đã có một thời đẹp đẻ của nó , nhưng giờ đây cánh cửa trước đã bị gẫy làm đôi và có vài cửa sổ bị vỡ đi . Màu xanh của những cái tường cũng đã nhạt và đống đầy bụi .
Khanh nhìn xung quanh , hình như căn chồi này không có lối đi vào các phòng khác . Họ đang đứng giữa phòng khách . Xung quanh cũng chẳng có một chiếc ghế hay cái bàn gì cả . Ở gốc phòng có một đống lá rụng , có lẻ đã bị gió thổi vào qua những cánh cửa sổ bị vỡ .
"Trước đó chắc đây cũng từng là một căn chồi xinh xắn . "
Hiền nhìn xung quanh "Em cũng nghỉ như thế . "
Khanh nhìn xung quanh, để ý từng kiến trúc của căn chồi . Bổng Khanh lên tiếng "Chúng ta có thể ở đây . "
Hiền chỉ nhìn chồng mĩm cười . Khanh lại nói "Sao ? em không thấy được à ? Chúng ta có thể tu chỉnh lại ."
HIền không nói gì , giữ sự im lặng vì cô ta không muốn tranh cải với chồng .


To be continued....

_________________
~bang chủ bang quét rác Giữa Hạ ~
Don't worry, be happy!
Please visit and help
www.maison-chance.org
www.luaviet.org


Sun Dec 06, 2009 1:45 am
Profile WWW
Super Tám

Joined: Wed Feb 04, 2004 12:15 am
Posts: 2539
Location: quét rác in nusinh
Post Re: Co^ ta va^~n la` co^ ta
Bổng dưng Khanh lên tiếng sau vài giây im lặng giữa hai người . "Chúng ta có thể dọn đến đây ." Hiền bất ngờ với lời đề nghị của Khanh.

Hiền trả lời " Em không biết là anh muốn dọn nhà . "
Khanh cười "Ồ anh chỉ nghỉ vậy thôi . "
" Nếu anh không vui với nơi ở hiện tại của chúng ta thì mình có thể kiếm nơi khác . "
Khanh lắc đầu trả lời "Thôi, không có gì nữa . "
Hiền có chút thắc mắc , nàng nói "Nếu anh đang nói một điều gì thì ...." Trước khi Hiền có cơ hội nói hết câu thì Khanh lên tiếng "Anh đã nói là không có gì nữa ." Câu nói đó cũng là sự báo hiệu cho sự chấm dứt của cuộc đàm thoại giữa hai người .

Hiền đã quyết định và chấp nhận với sự mất chung thủy của Khanh . Cô ta tin rằng tình yêu có thể giúp hai người vượt qua tất cả , luôn cả lý do vì sao anh ta lại ngoại tình . Hiền bổng cảm thấy sợ , không biết mình đã không làm tròn bổn phận gì của một người vợ . Hiền mong rằng cô ta có thể ra một thông điệp nào đó cho Khanh biết rằng cô ta có thể sửa đổi những gì mà cô ta chưa làm tròn với cương vị của một người vợ . Hiền nghỉ , hay là ta đã không làm gì thêm cho cuộc tình vợ chồng này , bởi thế nên anh ta mới đi tìm ở nơi khác ?
Hiền cố gắng tìm kiếm trong đầu những sơ súc mà cô ta đã làm, những lỗi lầm gì đó . Nhưng tìm mãi Hiền vẫn không tìm ra một điều gì cả . Những công việc nhà và nội trợ Hiền vẫn luôn tròn nhiệm vụ của một nữ quản gia . Hiền cứ tìm kiếm hoài mà không tài nào tìm ra lý do vì sao Khanh lại ngoại tình .

"Anh thật muốn biết vì sao căn chồi này đã bị bỏ hoang . " Khanh nói .

"Có lẻ vì nó thiếu an toàn . " Hiền đáp .
Khanh bắt đầu đi thăm dò xung quanh căn chồi . Khanh bước lần vào phía trong . Càng vào sâu thì càng tối . Hiền đứng trong phía phòng khách gọi vào "Anh nên cẩn thận . "
Hiền đứng đợi với vẻ lo âu và sợ . Hiền nhìn về phía mà Khanh mới bước vào , hình như anh ấy đã biến mất vào bóng tối . Hiền lên tiếng gọi chồng "Anh? Anh Khanh ?"
Giọng của Khanh vang ra từ trong bóng tối "Anh không sao . Em hãy ra đây coi cái này nè . "

Hiền bước e dè vào trong bóng tối , đi theo tiếng gọi của Khanh vang ra. Hiền bước từ từ như là sợ nếu bước nhanh cô có thể té xuống một cái hố sâu vô hình nào đó . Hiền lần mò trong bóng tối , cô dùng tiếng của Khanh để dẫn đường .

"Anh Khanh, anh Khanh ? Anh có sao không ?" Hiền gọi trong bóng tối .
Tiếng Khanh vang lại "Anh không sao, em hãy ra sau nhà coi cái này nè . "

"Có an toàn không ?"
Khanh đáp lại "Nếu em cẩn thận . "

Trên tường những lớp vôi đã rơi xuống từng mãnh , từng mãnh để lộ ra những cây gổ gần như mục nát theo năm tháng thời gian . Trên sàng nhà toàn những lá cây rơi vào tứ phía cửa sổ bị bể xung quanh nhà . Hiền từ từ lần mò ra phía sau nhà . Càng tiến gần đến phía sau, Hiền càng nghe hình như tiếng nước chảy rất lớn và tiếng nước cuốn rất mạnh .

"Anh Khanh ?" Hiền phải la lớn tên chồng mình vì tiếng nước quá lớn đã ép đi tiếng của Hiền .
"Anh ở ngoài đây nè . " Hiền thầm nghỉ trong đầu , tiếng nước ở đâu mà sao lớn đến thế ? Khi cô bước ra đến phía ngoài thì câu hỏi của cô cũng được trả lời .

Cái dòng suối mà Hiền và Khanh vừa mới đi ngàng qua bên kia cầu , đây lại đang chảy dưới chân cô thông qua một dòng sông nhân tạo . Hiền từ từ bước qua một cái ban công bằng gổ cở mười feet. Cái ban công được xây ra phía ngoài một tí . Đứng trên ban công nhìn xuống chân , qua những khe gổ của cái sàn ban công thì Hiền có thể nhìn thấy được con suối đang chảy xối xả ở phía dưới .

Bên phía trái của Hiền là một cái bánh xe gổ to đùng . Khanh đang đứng trên ban công gổ kế bên cái bánh xe gổ to đùng và nhìn xuống con suối nhân tạo . Khanh quắt tay như để gọi Hiền lại gần hơn . Hiền từ từ bước lại gần cạnh Khanh . Khanh nói lớn tiếng vì tiếng nước quá lớn "Đẹp không em ? Hùng vĩ quá hen ?"
Bổng dưng Hiền cảm thấy hồ hởi với cảnh tượng trước mắt mình , nhưng cùng một lúc cô cũng cảm thấy có cái gì đó không ổn cho lắm . Hiền không cảm thấy an toàn chút nào khi cô đang đứng trên một cái ban công với những miếng gở mục nát .
"Nó có an toàn không anh ?" Hiền hỏi với giọng đầy lo sợ
"Không sao đâu nếu em cẩn thận ." Khanh đáp .

Chiếc bánh xe gổ có đường kính khoảng mười tám feet . Cái bánh xe gổ này cần phải tu chỉnh lại , vì tuy là nước chảy qua xối xả nhưng cái bánh xe chẳng chuyển động . Hiền chợt hỏi Khanh "Anh nghỉ là cái bánh xe này để làm gì nhỉ ?"

Khanh nghiêng mình ra phía ngoài một tí để có thể nhìn rõ con suối phía dưới . Hiền thốt lên "Anh nên cẩn thận đấy . "
Khanh cười và trả lời "Không sao đâu , an toàn lắm . " Để chứng minh lời nói của mình , Khanh rung rinh cái hàng rào chắn song của cái ban công . Hiền hoảng hốt kêu lên "Anh, đừng!"
Khanh lại cười " Anh không biết tại sao cái bánh xe gổ này không quay được nữa . Không biết ở phía dưới có bị kẹt cái gì hay không ?"

Cái suy nghỉ dọn đến nơi này để ở đối với cô là một ý nghỉ điên rồ . Điện thoại của Khanh chợt reo . Tuy là tiếng reo đã bị tiếng nước hảm đi phần nào , nhưng Hiền vẫn có thể nghe được . Khanh bắt phone lên và trả lời "A lô ?." Một giây trôi qua , Khanh lại trả lời "Ồ thì ra là em." Khanh bước lùi vài bước về phía bên kia của cái ban công , nhưng phía sau lưng Khanh, cái sàng phía sau đã bị mục và có một cái vẽ nức mà Khanh không để ý , bất chợt ....

_________________
~bang chủ bang quét rác Giữa Hạ ~
Don't worry, be happy!
Please visit and help
www.maison-chance.org
www.luaviet.org


Tue Dec 15, 2009 5:47 pm
Profile WWW
Super Tám

Joined: Wed Feb 04, 2004 12:15 am
Posts: 2539
Location: quét rác in nusinh
Post Re: Co^ ta va^~n la` co^ ta
Hiền nhìn thấy cảnh chồng mình đang té xuống dòng suối phía dưới . Trong khi đó trong đầu HIền có tiếng gào thét to lên "Chúa ơi hãy đừng để chuyện này xảy ra . "

Hiền chạy đến gần nơi KHanh vừa mới trợt chân và té . Cô không còn nghỉ đến chuyện nguy hiểm của những chiếc gổ mục dưới chân mình nữa . Cô lao về phía đó như một bản năng tự nhiên . Chiếc máy điện thoại di động đã bị rớt và kẹt giữa hai miếng gổ trên màn ban công .
"Anh Khanh ? Anh Khảnh !"Vừa kêu HIền vừa nhìn xuống phía dưới con suối để tìm kiếm Khanh . Những gì Hiền thấy đã làm cô ta hoảng hốt . Phía dưới Khanh đang kẹt giữa chiếc bánh xe gổ và miếng gổ gẩy . Sức nước cứ chảy , nếu nước đẩy Khanh và chiếc gổ gẩy đó đi thì anh ta sẽ bị cái sức nước cuốn đi . Hiền thấy được là hai cái chân của Khanh đang như bị cuốn đi bởi dòng suối . Nhưng vì bị kẹt giữa chiếc bánh xe gổ và miếng gổ thành ra không bị cuốn đi . Nhưng cứ để như thế nước sẽ không sớm thì muộn cũng sẽ đẩy Khanh ra khỏi giữa chổ kẹt .
"Anh Khanh ?!" Hiền gọi Khanh thêm lần nữa .
Hiền thấy hình như Khanh đang mơ mơ hồ hồ . Đầu anh ta như bị trúng vào khi bị té xuống . Hiền có thể thấy được máu đang chảy bên phía trái gương mặt của anh ta .
Và tự dưng cái bánh xe gổ chuyển động .

Tôi bổng chợt nghỉ đến một chuyện không liên quan gì đến chuyện đang xảy ra trước mắt tôi . Có lần tôi đã mang thai gần sáu tuần . Có lần tôi đã quên là mình để chìa khoá xe mình ở đây , thành ra tôi đành mượn chìa khoá của anh . Khi trong xe, tôi tình cờ thấy được phiếu đơn của một nhà băng rất là lạ . Chúng tôi không có gởi tiền trong nhà băng này . Một chút tò mò đã khiến tôi mỡ ra để xem . Trong đó viết là trong hộ khẩu đã có hai mươi năm ngàn . Khi về tôi có hỏi anh , thì anh thản nhiên nói là anh muốn trốn thuế không có tụi thuế vụ biết về số tiền này , nên anh mới gởi vào một chương mục cá nhân và thế tôi đã tin anh .

"Hiền ?" Cô có thể nghe được tiếng sợ hãy trong tiếng gọi của Khanh .
"Anh Khanh, anh có sao không ?" Tôi biết đó là một câu hỏi ngu muội .
"Anh đau lắm ."
"Hiền ?"
Cơn mưa chợt trở lại . HIền quỳ và nhìn xuống phía dưới .
"Hiền ơi hãy giúp anh . "
"Để em gọi người đến cứu anh . "
"Anh cảm thấy rất đau khi anh thở và chân anh hình như là đã bị gẩy . "
"Anh đừng lo , em sẽ chạy đi kiếm người đến cứu anh . "

Khanh đáp với giọng hoảng hốt "Đừng đi , đừng bỏ anh một mình ở đây . "

" Nhưng em phải đi gọi người đến cứu anh . "
Khanh vẫn nói với giọng lo sợ và hoảng hốt " Nhưng nếu lỡ như dòng nước cuốn anh đi thì sao ?"

"Nhưng em không thể một mình cư'u anh được . " Bổng Hiền chợt nhớ đến chiếc điện thoại di động của Khanh . À đúng rồi HIền có thể gọi điện thoại cầu cứu . Nhưng cùng một lúc HIền thắc mắc rằng ai đã gọi cho Khanh ? Hiền nhìn vào màn hình điện thoại
Thảo
HIền nhớ là mình đâu có quen ai tên là Thảo , nhưng HIền cũng không biết là Khanh có quen ai tên Thảo hay không .
Một cái tên rất thân mật và làm cho Hiền càng thắc mắc . Khi ấy thì Hiền biết ngay đó chính là tên của cô tình nhân của chồng mình . HIền bổng bấm nút đỏ trên chiếc điện thoại , tắt đi .

"Hiền ?!" Tiếng gọi của Khanh có vẻ tăng phần hoảng hốt và lo âu . HIền quay lại và trả lời . "Có gì không anh ? "
Khanh như rống lên "Hiền em làm gì đó ? Còn không mau cứu anh ." Đầu óc của HIền bây giờ đang bay bổng đi nơi nào đó . Cô cảm thấy như mình đang ở đâu chớ không ở đây . HIền lại nhìn chiếc điện thoại , như đang cầm một vật gì rất lạ trong tay . Nhưng tiếng gọi của Khanh đã kéo cô trở lại thật tại . "Hiền ! em đang làm gì đó ?" Không cần nhìn xuống , HIền trả lời Khanh với một giọng rất thảnh thản . " Em đang gọi điện thoại . "
Hiền bấm vào menu đọc và nghe hết những mẫu nhắn tin trong máy . Có vài tin nhắn từ Hiền , từ vài người bạn , nhưng đa số là từ Thảo . Những dòng nhắn tin từ Thảo rất là gợi cảm và tình tứ . Những tin nhắn đó đã có từ mấy tháng nay . Bổng trong phút này Hiền mới hiểu rằng mình thật sự không biết gì về cuộc sống hàng ngày của Khanh . Một người mà cô đã đầu ấp tay gối với nhau cả gần mười năm nay , thế mà cô ta không hề biết gì về anh ta . Anh ta có một gương mặt mà anh ta đã giấu cô bấy lâu nay . Một bộ mặt dối trá và phản bội . Sự phát hiện này đã như một con dao nhọn đâm thẳng vào tim của cô .

"Hiền em đang ở đâu ?"
Hiền ngó đầu nhìn xuống "Dạ anh yêu em đang ở đây nè . "
"CHuyện gì đã xảy ra ?"
Hiền cười , Anh ấy đang rất là lạnh , và cái lạnh của nước của dòng suối đã làm tê đi cái đau của anh ta . "Em đang làm gì đó ? Em hãy mau gọi người đến cứu anh . "
"Em đang gọi đây , sẽ còn không lâu nữa đâu . "

Có lẻ tình hình sẻ khác nếu họ có với nhau một đứa con . Có thể là vì họ không có con với nhau nên mới đã đẩy anh đi vào con đường phản bội trong tình yêu

_________________
~bang chủ bang quét rác Giữa Hạ ~
Don't worry, be happy!
Please visit and help
www.maison-chance.org
www.luaviet.org


Tue Dec 15, 2009 5:47 pm
Profile WWW
Super Tám

Joined: Wed Feb 04, 2004 12:15 am
Posts: 2539
Location: quét rác in nusinh
Post Re: Co^ ta va^~n la` co^ ta
HIền chợt thở dài .

Tôi thật là khờ dại . Anh ta vốn là không muốn có con với tôi . Mỗi lần nhắc đến chuyện có con thì hình như anh chỉ gật đầu cho qua chuyện , như làm để cho tôi vui lòng để tôi không làm phiền anh nữa . Thêm một đứa con sẽ làm cho anh cảm thấy bận bịu và chi phối khi anh ta bên tình nhân . Anh ta vốn không muốn có con với tôi , bởi vì nó sẽ tạo rắc rối cho anh khi anh cao bay xa chạy với tình nhân anh . Anh đã giấu lại bao nhiêu đó tiền để có thể cùng tình nhân mình bay đi nơi khác . Anh ấy đã thuyết phục tôi đi phá thai . Phá đi đứa con yêu của tôi , đứa con vô tội vạ của tôi chỉ vì anh ta không muốn có con với tôi .

Cái suy nghỉ này đã làm cho Hiền cảm thấy đau nhói trong tim . Chợt có tiếng kẻo kẹt của chiếc bánh chuyển . Hiền nhìn xuống phía Khanh . Anh ta chỉ còn nữa tỉnh nữa như mê .
"Anh Khanh ?" Anh ta trả lời chậm rãi . "Anh đây . "
"Em đã gọi cầu cứu rồi .
"Tạ ơn trên ."
"Cô ta sẽ đến đây ngay . " Hình như anh ta không hiểu HIền đang nói gì . Phải một lát sau anh ta mới hỏi lại "Cô ta ? Cô ta là ai ? Ý em là sao ?"

Hiền chỉ mĩm cười và trả lời "Thì là cô Thảo đó " HIền từ từ chiêm ngưỡng gương mặt ngạc nhiên đang hiện hình trên mặt của Khanh . HIền lại nói tiếp "Em rất mong là cô ta đến kịp để cứu anh . " Hiền thản nhiên bước ra căn chồi bỏ trống đó . Vừa đi cô vừa chiêm ngưỡng những cảnh thơ mộng xung quanh . Vừa đi Hiền vừa tự nói với chính mình "Tôi sẽ có một đứa con sau này . Tôi sẽ được thoát khỏi cái trù ếm này . Tôi vẫn là tôi , luôn luôn vẫn là tôi . "

Hết

_________________
~bang chủ bang quét rác Giữa Hạ ~
Don't worry, be happy!
Please visit and help
www.maison-chance.org
www.luaviet.org


Tue Dec 15, 2009 5:48 pm
Profile WWW
thành viên

Joined: Thu Jan 19, 2006 12:40 pm
Posts: 184
Location: xa que huong
Post Re: Co^ ta va^~n la` co^ ta
Trời ! câu chuyện đang rung động tự nhiên cuối cùng có cô Thảo nào nhãy vô làm confuse :? . Sao bây giờ web này buồn ghê ha ? không có gì new hết ? Nhân dịp Giáng Sinh về Q` mến chúc Emily và gia đình dc mọi sự bình an và hạnh phúc ha :D stay warm !! it's so cold where I'm at :crying:

Q`


Tue Dec 15, 2009 8:13 pm
Profile WWW
Super Tám

Joined: Wed Feb 04, 2004 12:15 am
Posts: 2539
Location: quét rác in nusinh
Post Re: Co^ ta va^~n la` co^ ta
Hi DQ,
Truyen vay mo*'i "ba^'t ngo*` " hihihi . DQ = dairy queen thi` pha?i la.nh roi, no*i ba'n kem ma` hong la.nh kem cha?y het sao . :) Chuc DQ mot holiday that nhieu qua` va` love hen.

_________________
~bang chủ bang quét rác Giữa Hạ ~
Don't worry, be happy!
Please visit and help
www.maison-chance.org
www.luaviet.org


Thu Dec 17, 2009 5:51 pm
Profile WWW
Display posts from previous:  Sort by  
Post new topic Reply to topic  [ 6 posts ] 


Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 1 guest


You cannot post new topics in this forum
You cannot reply to topics in this forum
You cannot edit your posts in this forum
You cannot delete your posts in this forum
You cannot post attachments in this forum

Search for:
Jump to:  
Powered by phpBB © phpBB Group.